Anh sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên-Chương 10

CHƯƠNG 10: NHAM HIỂM, QUÁ NHAM HIỂM
Bởi vì nói rõ thanh đao đó là…
Thanh đao mà Đông Phương Bất Bại năm đó dùng để tự thiến.
Quyết quyết quyết đấu?!
 
Vi Vi kinh ngạc đến độ suýt ú ớ, một lúc lâu sau mới nói: “Chân Thủy sao lại chịu quyết đấu?”
 
Nhìn thế nào đi nữa thì Chân Thủy Vô Hương cũng không phải dạng người manh động mà.
 
Trong Mộng Du Giang Hồ, đơn độc tỉ thí chính thức có hai dạng, một dạng là học hỏi kinh nghiệm, cũng chính là PK mà ta thường nhắc đến, một dạng khác chính là quyết đấu. Học hỏi kinh nghiệm thì dù có thua cũng chẳng sao, không rớt kinh nghiệm cũng không rớt cấp, thành tích chiến đấu chỉ tụt xuống một chút mà thôi. Nhưng quyết đấu thì khác, quyết đấu thua một lần thì đẳng cấp sẽ rớt một bậc. Nếu đẳng cấp thấp thì còn may, rớt một bậc thì có thể luyện để lên lại nhanh thôi, nhưng đẳng cấp cao thì, như Vi Vi và Chân Thủy Vô Hương, rớt một cấp thìhơn nửa tháng ròng rã chơi coi như phí công vô ích.
 
Chân Thủy Vô Hương cũng là người chịu bỏ tiền ra chơi game, trang bị các thứ đều là dạng cao cấp nhất, nhưng nếu quyết đấu với Nại Hà Đại Thần có cùng đẳng cấp trang bị thì…
 
Cơ bản như là tìm đến cái chết!
 
Vi Vi đã từng phối hợp với cả hai người, nên hiểu rõ thực lực của cả hai. Đành phải thừa nhận rằng, trình độ thao tác của hai người cách nhau quá xa, Nại Hà Đại Thần là thiên ngoại phi tiên, đã không là người nữa rồi, còn Chân Thủy Vô Hương nhiều lắm cũng chỉ ngang hàng với Vi Vi mà thôi.
 
Cho nên Vi Vi vô cùng nghi ngờ rằng Chân Thủy Vô Hương có phải là nghĩ quẩn rồi không.
 
Ngu Công trả lời: “Không phải là chuyện hắn ta có chịu hay không, lão tam hạ chiến thư ở thế giới, bức chiến thư đó đúng là thiếu đạo đức vô cùng, nếu không đến thì hắn cũng không còn mặt mũi nào chơi ở đây nữa.”
 
Còn hạ chiến thư nữa, chính thức vậy à… Vi Vi thất thần hỏi: “Hạ như thế nào?”
Hầu Tử Tửu nói: “Cậu ấy mời Chân Thủy Vô Hương chiến đấu ba trận, nói là chỉ cần Chân Thủy Vô Hương thắng một trận thì xem như Chân Thủy thắng, chuyện video clip cậu ấy không hỏi đến nữa, hơn nữa lúc quyết đấu cậu ấy sẽ không mang thần thú theo. Muội nói xem, chiến thư như thế mà nếu không ứng chiến, Chân Thủy Vô Hương còn được xem là đàn ông không, có thua thì cũng tốt hơn là không đến.”
 
Không mang thần thú…
 
Như thế mà cũng thắng được?
 
Vi Vi vẫn loay hoay tới lui, Đại Thần đúng là không phải người, sự thực lại chứng minh thêm lần nữa rồi. Hơn nữa bức chiến thư này quả thực rất ~ ~ rất khiến người ta không biết phải nói thế nào. Nếu Nại hà mời Chân Thủy Vô Hương quyết đấu công bằng, và Chân Thủy dù cho không ứng chiến, thừa nhận thực lực bản thân không bằng Nại Hà, thì cũng không đến nỗi quá mất mặt, dù gì thực lực của Nại Hà vốn đã thế rồi. Nhưng bây giờ với bức chiến thư như thế lại khiến Chân Thủy không ra ứng chiến thì không được, nếu không đúng là chẳng còn mặt mũi nào nữa.
 
Hầu Tử Tửu nói: “Về sau huynh cũng thấy thông cảm cho Chân Thủy Vô Hương. Tội nghiệp thật, nếu một trận định thắng thua thì hắn cũng chỉ rớt một cấp, nếu ba trận thắng hai, thì hai trận thua đó cũng tụt xuống hai bậc. Nại Hà chơi tầm cỡ thế này, người ta biết rõ trận thứ ba cũng sẽ thua mà vẫn sĩ diện cố chơi đến cùng.”
 
Ngu Công Leo Núi: “Nham hiểm, quá nham hiểm.”
 
Nại Hà nói: “Các cậu nghĩ nhiều quá, chẳng qua không muốn phí lời mà thôi.”
 
Vi Vi ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, nếu mời chiến công bằng, bên Chân Thủy có lẽ sẽ viện cớ không ra ứng chiến, nói tới nói lui quả thực rất mất công, chiến thư này của Đại Thần vẫn là một đòn giết chắc.
 
Mô-za-a: “Chân Thủy Vô Hương cũng xem như không đến nỗi nào, cũng chẳng thèm mang vật cưng theo, có phải cậu nghĩ đến chuyện này rồi không?”
 
Nại Hà nói ngắn gọn đơn giản: “Nghĩ đến hắn để làm gì?”
 
>o<, chính thế! Vi Vi thầm lẩm bẩm trong bụng, Đại Thần đâu cần nghĩ xem người khác thế nào. Lẩm bẩm xong, Vi Vi mới chợt nhớ ra chuyện quan trọng: “Ba cấp?”
 
Hồng Y Nữ Hiệp kinh ngạc chạy đến bên Cầm Sư, kinh ngạc hỏi, “Huynh giết ba cấp của anh ta?”
 
Nại Hà: “Ừ.”
 
Vi Vi: “……”
 
Thảo nào Chân Thủy Vô Hương không trả lời tin nhắn của cô, ước chừng bây giờ chắc cũng nghĩ đến chết rồi nhỉ. Ba cấp, ít nhất phải hai tháng mới luyện lên được.
 
Mô-za-a nói: “Cậu cũng phải chừa đường lui cho mình chứ, nếu lỡ cậu thua một trận, ví dụ nhà cậu bị cúp điện hoặc đường truyền bị ngắt, chẳng lẽ video clip cứ để mặc hắn lo à?”
 
Nhất Tiếu Nại Hà trả lời qua quýt: “Thua thì thua chứ, tớ thua rồi thì còn có phu nhân.”
 
Hầu Tử Tửu tán thành: “Hây hây hây, đúng đúng, Nại Hà chỉ nói cậu ta mặc kệ, nhưng chưa nói đến chị dâu, trình độ của chị dâu còn mạnh hơn lão tam nhiều, cậu không thấy lúc đánh quái vật toàn để chị dâu lo, Nại Hà chỉ có ngồi đó ăn cơm mềm thôi à.”
 
Vi Vi: “Quá khen quá khen >o<”
 
Ngu Công Leo Núi lại cảm thán: “Nham hiểm, quá nham hiểm.”
 
Vừa đánh Boss xong, bọn Hầu Tử Tử đều có vẻ lười nhác, uể oải ngồi trên bãi cỏ dưới núi Thương Thúy trò chuyện cho đỡ buồn. Vì núi Thương Thúy cũng là một trong những nơi hái thuốc nên Vi Vi liền bắt đầu làm công việc ấy.
 
Được một lúc sau, Vi Vi liếc mắt thấy hệ thống đã cập nhật tin tức mới.
 
[Hệ thống] Kinh thiên đại đạo Mạnh Đông Hành vượt ngục khỏi Thiên Lao, xâm nhập hoàng cung, lấy cắp hộp trang điểm của công chúa Hương Tuyết, to gan tày đình, tội không thể tha, mời các anh hùng trong thiên hạ bắt lại Mạnh Đông Hành giao nộp cho quan phủ, tất sẽ được hậu tạ.”
 
Vi Vi thốt lên: “Boss Mạnh lại chạy trốn tán loạn rồi kìa, có đi bắt không?”
 
Boss Mạnh Đông Hành thuộc một trong những boss khá là lợi hại trong Mộng Du Giang Hồ, ngày nào cũng vượt ngục khỏi Thiên Lao một lần, hễ ra khỏi ngục là lập tức hành nghề đạo chích, sau đó hệ thống phát lệnh thông báo, game thủ bắt đầu đi tìm bắt, bắt được rồi thì giao nộp cho quan phủ để nhốt trở lại vào Thiên Lao, ngày hôm sau Boss Mạnh lại tiếp tục vượt ngục. Có điều Boss Mạnh đồng thời cũng là Boss rất được ưa thích, vì cứ bắt được thì những thứ nó lấy trộm đều thưởng cho game thủ tóm được nó, mà những thứ Boss Mạnh lấy trộm thường thường đều rất tuyệt.
 
Vi Vi có lần rất may mắn, Boss Mạnh lấy cắp một rương ngân phiếu, Vi Vi vừa may nhìn thấy, một mình một ngựa liều mạng tóm Boss, rương ngân phiếu đó đã thuộc về cô. Đương nhiên cũng có lúc xui xẻo một chút, như có một lần hệ thống thông báo Boss Mạnh lấy cắp thanh đao hộ thân của Đông Phương Bất Bại, công cáo vừa ra là toàn thiên hạ sôi sục, đao của Đông Phương Bất Bại, chắc chắn là thần binh cấp cao nhất rồi, thế là các game thủ không kể cao thấp, lần lượt bỏ hết nhiệm vụ đang làm để đi tóm Boss, cuối cùng Boss Mạnh bị một cao thủ trong bảng xếp hạng bắt được, nhưng cao thủ đó vừa cầm thanh đao nhìn một cái, đã
tức đến mức suýt bỏ không chơi game này nữa.
 
Vì nói rõ thanh đao đó là…
 
Thanh đao mà Đông Phương Bất Bại năm đó dùng để tự thiến.
 
Hầu Tử Tửu nói: “Hộp trang điểm của công chúa? Không có hứng.”
 
Mô-za-a: “Không muốn làm.”
 
Ngu Công Leo Núi: “Tớ đang dạo diễn đàn, đoạn clip kia đã bị xóa rồi.”
 
Hầu Tử Tửu: “Haizzz ~ ~ tên này sao biết nghe lời thế nhỉ.”
 
Vi Vi: “>o<, Sao muội lại thấy huynh tiếc nuối quá thế!”
 
Hầu Tử Tửu: “Thì đúng là tiếc nuối vô cùng mà!”
 
Ngu Công Leo Núi: “Nếu hắn mà không xóa thì tụi này sẽ, hây hây hây hây.”
 
Hầu Tử Tửu: “Hack máy của hắn.”
 
Ngu Công Leo Núi: “Thanh toán tài khoản của hắn.”
 
Mô-za-a: “Vậy tớ làm gì? Bán vợ của hắn à?”
 
Ngu Công Leo Núi: “Bây giờ hắn đã xóa rồi, chúng ta xem như thất nghiệp.”
 
Vi Vi: “= = Các huynh đê tiện quá đấy!”
 
Ngu Công Leo Núi vờ vịt: “Quá khen quá khen, so với Nại Hà thì như châu chấu đá xe thôi.”
 
Vi Vi toát mồ hôi, “châu chấu đá xe” có thể được dùng như vậy sao?
 
Nại Hà: “Vi Vi, chúng ta đi.”
 
“Ừ, đi đâu?” Vi Vi vừa hỏi vừa add đội của anh.
 
“Nơi không có bọn họ.”
 
Vừa add xong, cảnh tượng lập tức thay đổi, trong chớp mắt, Vi Vi phát hiện ra mình đã đứng ở Lạc Hà Phong.
 
Đứng trên Lạc Hà Phong ngắm ráng chiều.
 
Đây là nơi đẹp nhất, không vương bụi trần nhất trong Mộng Du Giang Hồ, vì ở đây không có quái vật không có nhiệm vụ, không có kinh nghiệm để lấy. Nhưng sau khi quen biết Nại Hà, đây là một trong những nơi Vi Vi thường lui tới nhất.
 
Mặt trời đã lặn một nửa nấp sau những đám mây, ráng chiều rực rỡ tỏa rọi khắp nơi, chiếu lên người Hồng Y Nữ Hiệp đang đứng trên đỉnh núi mỗi lúc một rực rỡ diễm lệ, còn Bạch Y Cầm Sư càng lúc càng cô ngạo xuất trần.
 
Vi Vi chống cằm ngắm một lúc lâu, chầm chậm gõ chữ: “Nơi đây thật đẹp!”
 
Nại Hà: “Ừ.”
 
Trong một lúc chẳng ai lên tiếng, hồi lâu sau Nại Hà mới nói: “Chuyện này vốn định đợi muội đến giải quyết, nhưng trên thế giới người quan tâm quá nhiều, ta nghĩ vẫn nên đánh nhanh rút gọn thì hơn.”
 
Vi Vi ngồi trước máy tính chớp chớp mắt, ngẩn ngơ hồi lâu, mới ý thức ra anh đang giải thích với cô nguyên nhân mời Chân Thủy đến quyết chiến.
 
Thực ra anh ấy không cần giải thích với mình, anh đã giúp cô xử lý rất gọn mà… Nhưng không biết vì sao, trong lòng Vi Vi dần dần nảy sinh ra một tâm trạng như là cảm động vậy.
 
Vi Vi bỗng không biết nên nói thế nào, ngón tay ngưng trên bàn phím một lúc lâu, cuối cùng gửi đi một khuôn mặt cười.
 
Nại Hà không nói gì nữa, Vi Vi cũng lặng lẽ đứng bên cạnh anh, không làm gì, cũng không bỏ đi, ngắm cảnh vật yên tĩnh trước mắt, chỉ cảm thấy giờ này phút này, bình yên và xa vắng.


ıllıllıGóp ý...ıllıllı

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s